Là KTS, tôi thường coi thường mấy chất liệu 'có một không hai' trên thị trường. Nhưng khi tậu căn hộ đầu tiên của mình, tôi rước về đá acrylic Himacs cho mặt bàn bếp – một chọn lựa khiến cả bạn cùng ngành lẫn thợ thi công ngán ngẩm. Họ bảo: 'mày điên à, sao không lấy đá granite cho lành?' Đó cũng là lúc tôi khởi đầu #keyword#.
Ngày đầu tiên: cảm giác như đang sở hữu một tác phẩm nghệ thuật
Cái ngày mà thợ thi công lắp xong bàn bếp Himacs, tôi cứ đứng ngắm nghía nó như một đứa trẻ ngắm đồ chơi mới. Mặt bàn trơn láng đến mức tôi có thể sờ mó cả buổi – nó không lạnh lẽo như đá tự nhiên mà êm tay một cách kỳ lạ. https://himacs.vn/ung-dung thiết kế bàn bếp hình chữ L nối liền với quầy bar, bao bọc sink – một chi tiết mà thợ nói 'đá tự nhiên không làm nổi'. Cảm xúc khi sờ vào mối nối gần như vô hình khiến tôi mê mẩn không ngớt. Thợ còn kể rằng họ phải mất 3 ngày để lắp khít từng mảnh – một công đoạn cầu kỳ mà đá tự nhiên không cần. Tôi nghĩ thầm: đây mới là chất liệu của tương lai.
Tuần thứ ba: vết xước đầu tiên xuất hiện và tôi đã phản ứng kiểu 'đập bàn'
Rồi cái ngày mà ai cũng sợ cũng tới. Tôi đang cắt tỏi trên cái thớt gỗ, vô tình để lưỡi dao trượt xuống mặt bàn. Vết xước dài 2 cm hiện ra. Tôi sững người. Đường xước đó trông rõ mồn một – chẳng mờ nhạt như trên đá granite mà như một nhát cắt vào da thịt. Tôi gần như hét lên rồi lại thôi. Đồng nghiệp của tôi về sau bảo: 'tôi đã cảnh báo ông rồi'. Tôi ngồi im và tự hỏi: 'mình sai khi chọn thứ dễ xước này'. Thế rồi tuần sau đó, tôi ngộ ra một điều: nếu là đá tự nhiên, vết trầy đó sẽ tồn tại mãi mãi, còn với Himacs, nó chỉ là chuyện nhỏ.
Sau 1 năm: tôi học cách 'sống chung với lũ' và nhận ra nó cũng biết cách tự chữa lành
Sau một năm, tôi đã quen với vết xước và biết được cách xử lý. Mỗi tháng, tôi bỏ ra 10 phút để đánh bóng bàn bếp bằng giấy nhám mịn số 1500 và miếng bọt biển chuyên dụng. Kết quả sau cùng thật không thể tin: vết xước biến mất hoàn toàn. Khác với đá tự nhiên phải nhờ thợ khi bị xước, Himacs tự phục hồi thoải mái. Còn chuyện vết nghệ và dầu mỡ – thứ khiến đá marble 'sợ hãi' thì Himacs chỉ đòi hỏi khăn ướt và ít xà phòng là sạch tinh. Tôi hiểu ra: vật liệu này không phải là thứ dành cho người cầu toàn, nhưng với người biết chấp nhận, nó lại là người bạn tuyệt vời. Sau nhiều lần #keyword#, tôi cảm thấy mình đã lớn hơn trong cách chọn chất liệu.
Bài học dành cho ai đang tìm mặt bàn bếp: Himacs không dành cho tất cả, nhưng nếu hiểu rõ, nó sẽ như 'bạn tâm giao' của căn bếp
Trước khi mua #keyword#, bạn hãy tự hỏi ba điều thực tế: (1) Bạn có chấp nhận được vết xước nhỏ xuất hiện mỗi ngày không? (2) Bạn có sẵn sàng dành 10 phút hàng tháng để đánh bóng nhẹ không? (3) Cách nấu nướng của bạn có thường xuyên để nồi nóng trực tiếp lên bàn không? Nếu bạn trả lời 'có' cho 2 câu đầu và không cho câu cuối, thì Himacs là lựa chọn dành cho bạn. Nếu không, hãy chọn granite cho an toàn. Kết luận của tôi sau cùng: dù đôi lúc 'vui buồn lẫn lộn', sau 2 năm sử dụng, tôi vẫn mê mặt bàn Himacs vì nó là thứ duy nhất làm căn bếp 45 mét vuông của tôi trông rộng và liền lạc như trong catalogue. Và tôi nghĩ đó là điều không chất liệu nào khác có thể.